Cái chết trên đỉnh Everest và sự vô cảm đáng sợ của những người leo núi
Trước khi David Sharp chuẩn bị xuất phát chinh phục đỉnh Everset, anh đã liên tiếp trấn an mẹ mình rằng: “Khi ở trên núi, con sẽ không bao giờ chỉ có một mình. Những vận khích lệ leo núi có mặt ở khắp mọi nơi”.
sự thực là lúc nào cũng có hàng chục đội leo núi dự hành trình chinh phục ngọn núi cao nhất thế giới.
Nhưng có một sự thực khác, khoảng 200 xác chết nằm tản mác trên con đường lên nóc nhà của thế giới, đóng vai trò là những cột mốc chỉ đường ác nghiệp. Đây chính là lời cảnh báo rằng, sự an toàn trên Everest chỉ là ảo ảnh.
Chuyến đi định mệnh
David Sharp sinh năm 1972, là một vận cổ vũ leo núi người Anh. Sharp từng chinh phục 2 ngọn núi cao nhất châu Âu và châu Phi là Elbrus và Kilimanjaro, 2 lần thử chinh phục đỉnh Everest nhưng không thành công. Đến năm 2006, Sharp quyết định khởi hành một lần nữa.
Lần thứ 3 chinh phục nóc nhà của thế giới, Sharp quyết định sẽ đi một mình, thậm chí còn không thèm mang theo bình oxy.
David Sharp chuẩn bị cho chuyến đi định mệnh.
Sharp bắt đầu chuyến leo núi định mệnh vào ngày 13/5/2016. Đến ngày 14, nhiều nhóm leo núi khác cho biết đã nhìn thấy một người leo một mình lên trên đỉnh.
Không ai biết liệu Sharp đã hoàn thành được đích của mình hay chưa, nhưng cùng vào ngày 14, Sharp bắt đầu trèo xuống dưới.
Đến đây phải nói thêm về “Giày xanh” (Green Boots), xác chết nức tiếng nhất trên đỉnh Everest, mãi mãi yên nghỉ trong trang phục áo khoác da cam và đôi giày màu xanh nõn chuối.
“Giày xanh” là một vận động viên leo núi người Ấn Độ thiệt mạng năm 1996 trong khi đang chinh phục đỉnh núi này. Dân leo núi thường lấy xác của “Giày xanh” làm dấu mốc chỉ đường.
Thông thường, những xác chết đóng băng trên những đỉnh núi giá lạnh thường rơi ở đâu thì ở nguyên đấy, do ở vị trí quá cao và hiểm trở nên đội cứu hộ không thể chuyển di xác thi bằng lái a1 xuống núi được.
sớm khuya 15/5, một nhóm leo núi đến gần hang động nơi có “Giày xanh” làm dấu mốc và sững sờ phát hiện ra bữa nay ” Giày xanh” đã có bạn đồng hành, đó chính là David Sharp. Có vẻ như trong lúc leo xuống, Sharp đã quyết định nghỉ lại đây.
Sự thờ ơ đáng sợ
Xác chết "Giầy xanh" lừng danh.
Theo nhóm leo núi này, Sharp ngồi thu mình hai tay ôm đầu gối, lông nheo đóng thành đá và không giải đáp khi nghe tiếng gọi. Nhóm người này đoán rằng anh đã hôn mê, nhưng lại không gọi radio cho đội cứu hộ đến viện trợ mà quay lưng bỏ đi.
Chỉ 20 phút sau, một nhóm khác xuất hiện và nhìn thấy Sharp, những người này cũng gọi Sharp, lần này anh đã vẫy tay chào mọi người, nhưng rồi nhóm người này cũng bỏ đi luôn.
Có ít ra 40 nhà leo núi đã nhìn thấy anh, một vài người nỗ lực trò chuyện với Sharp nhưng không ai cụ giúp người bạn này.
Maxime Chaya, một vận cổ vũ leo núi nức danh gặp Sharp khi đang trên đường leo xuống. Lúc này đã quá muộn để có thể giúp anh (lúc này có thể khuôn mặt của Sharp đã chuyển sang màu đen).
Nhưng không đành để mặc Sharp ở lại một mình, Chaya vậy nán lại nguyện cầu cho Sharp cho đến khi thắt phải rời đi nếu không muốn nguy hiểm đến mạng sống.
Chaya cũng vô vọng gửi một tin nhắn qua radio cho đội cứu hộ, nhưng đội cứu hộ cũng chỉ biết bất lực lắng nghe và khóc.
Một vận cổ vũ leo núi bị bỏng lạnh trên đường leo lên đỉnh Everest.
Cái chết của Sharp thổi bùng một cuộc tranh luận. Nhiều người cho rằng, giả dụ có ai đó chịu đưa cho anh một ít thuốc hoặc bình oxy, Sharp đã có thể sống sót trở về nhà.
Nhiều quan điểm khác cho rằng, có thể mọi người đã gọi cho đội cứu hộ và được chỉ dẫn bỏ anh lại một mình và cứ đi tiếp.
Edmund Hillary, một trong hai người trước hết chinh phục thành công đỉnh Everest, cũng rất tức giận vì thái độ của những người leo núi đã bỏ mặc Sharp ngày hôm đó.
Ông cho rằng, những người này “chỉ muốn lên đến đỉnh núi bằng mọi giá” và tuyên bố vào thời của ông, không ai dám bỏ mặc cho một người chết dưới vách núi.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét